Bị chó cắn dái - Chương 1: Tuấn mất dái
Tuấn, 27 tuổi, mấy tháng nay dịch dã không đi làm, chỉ ăn rồi ngủ. Sáng nay, nó dậy đi tắm, ngang qua tấm gương thì dừng lại ngắm body mình. “Mlem chưa này,” nó tự khen, nhếch mép đắc ý. Nhưng rồi nó nhăn mặt – da không đều màu tí nào: tay chân đen thùi lùi, còn từ cổ xuống bắp đùi trắng bóc như trứng luộc. “Phải phơi nắng thôi,” nó quyết định.
Ăn sáng no nê, hơn 7 giờ, nó ra sân khu trọ – chỗ mấy tháng nay vắng hoe vì dân về quê hết. Chỉ còn mỗi nó lẻ loi, vài người khác kẹt “3 tại chỗ” ở công ty, chủ trọ thì tháng mới ghé thu tiền. Nó chọn khúc cuối sân để xe, khuất trong hốc. “Chỗ này ngon, đéo ai nhòm,” nó nghĩ. Lôi cái ghế xếp ra, nó cởi hết áo quần, chỉ chừa quần xì. “Nhưng để vậy trắng phần tam giác thì ngu,” nghĩ thế, nó lột luôn quần xì, trần truồng như nhộng. Gió sớm lạnh buốt, cặc nó teo héo. “Đéo mẹ, lạnh vãi,” nó lẩm bẩm, nhưng kệ, nằm ngửa ra ghế, thả lỏng.
Nắng ấm dần, gió se se miết qua da, cặc nó ngóc dậy. Nhìn xuống, nó cười – cặc thâm đen nhưng sạch sẽ, lông lá cạo trắng từ lâu, láng o như da em bé. Một tiếng sau, nó trở mình phơi lưng, sướng vãi. Đến 9 giờ, da rát quá, nó vào phòng. Soi gương, nó gật gù: “Chắc 3 nắng mới đẹp,” rồi lên lịch tiếp tục.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba, da đều hơn tí, nhưng chưa ưng. Sáng ngày thứ tư, nó lại ra sân, lần này khôn hơn. Sợ mặt, tay, chân đen thêm, nó lấy áo quần che kín, chỉ để lộ từ cổ xuống cặc, hai đùi. Nằm thiu thiu ngủ, bất ngờ con chó Lu nhà hàng xóm chạy sang. Quen mặt nên nó chẳng để ý. Nhưng rồi “phập” – đau điếng! Nó ôm cặc bật dậy, gào lên: “Mày điên hả Lu, sao cắn tao?!” Con Lu đứng ngơ ngác, còn nó kiểm tra: cặc không sao, nhưng hai hòn dái rách hai chỗ, máu rỉ ra. “Đéo mẹ, cũng tại mày, ai bảo vừa phơi vừa chào cờ,” nó tự trách, tiếc rẻ.
Nó chạy vào phòng, lấy cồn với bông y tế khử trùng, đau nghiến răng. Nhưng thay vì đi bác sĩ hay tìm chú Tư, nó nghĩ: “Đi đâu giờ, mắc cỡ chết. Thử chữa ở nhà xem sao.” Nó lôi điện thoại ra, gõ Google: “chữa chó cắn hạ bộ”. Một đống bài hiện lên: đắp lá lốt, bôi nghệ, xoa tỏi… Nó hí hửng: “Dễ thôi!” Lục bếp, nó tìm được củ nghệ, giã nát, bôi lên dái. “Đau vãi,” nó rên, nhưng vẫn cố, nghĩ “nghệ sát trùng mà”. Một lúc sau, da chỗ đó vàng khè, ngứa ngáy, sưng to hơn. “Đéo ổn,” nó hoảng, nhưng chưa chịu thua.
Tìm tiếp, thấy bài bảo “dùng nước tiểu trẻ con rửa vết thương tốt lắm”. Nó nhớ thằng nhóc con chị hàng xóm từng tè bậy trước cửa, tiếc là giờ chẳng còn ai. “Thôi, nước tiểu mình chắc cũng được,” nó tự nhủ, lọ mọ tự “sản xuất” rồi đổ lên dái. Mùi khai nồng nặc, chẳng thấy đỡ, chỉ thêm rát. Đến chiều, hai hòn dái sưng to như quả chanh, bầm tím, đau đến mức nó đi cà nhắc. “Đéo chịu nổi nữa,” nó lẩm bẩm, ôm cặc chạy sang nhà chú Tư.
Chú Tư, 40 tuổi, ly dị vợ, sống một mình, nuôi con Lu cho vui. Chú đang rửa xe, thấy Tuấn cà nhắc bước vào, mặt bí xị, tay bụm cặc. “Mày sao vậy Tuấn? Chưa ăn cơm hả?” chú cười. Nó ngồi phịch xuống ghế: “Chú, tự nhiên nuôi con chó chi vậy?”
“Mắc cười, nhà tao, tao muốn nuôi gì kệ tao,” chú đáp, giọng đùa.
Thấy nó bụm cặc hoài, chú ngạc nhiên: “Mày làm gì ôm cặc vậy? Sợ tao thiến hả?”
Nó uất ức, tụt quần ra: “Bắt đền chú này!” Chú Tư trố mắt nhìn cặc nó sưng vù, bầm tím, vàng khè mùi nghệ. “Đéo mẹ, bị sao mà thảm vậy? Cặc mày thành tranh trừu tượng rồi!” Nó thút thít kể chuyện bị Lu cắn, rồi phần tự chữa: “Cháu đắp nghệ với rửa nước tiểu mà nó càng tệ…” Chú Tư phì cười: “Mày điên à? Ai chỉ mày làm mấy cái ngu vậy?”
“Google…” nó lí nhí. Chú Tư lắc đầu, sờ cặc nó, ái ngại: “Tội nghiệp, giờ nhiễm trùng nặng rồi.” Chú hỏi: “Lúc phơi, cặc mày có cứng không?”
“Có,” nó nói nhỏ.
“Chết mẹ,” chú bật cười. “Con Lu là chó đực, tao mới thiến nó hôm trước. Chắc thấy cặc mày ngon quá, nó ganh rồi cắn!”
Chú Tư thở dài: “Tụt quần ra tao xem kỹ.” Vết cắn sưng to, bầm đen, hôi hôi mùi nước tiểu. Chú lật tới lật lui, bất ngờ cặc nó ngóc đầu. “Thằng này, giờ còn nứng được!” chú trêu. Nó đỏ mặt: “Chú cứ sờ vậy, sao cháu chịu nổi…”
“Thôi, tao chở mày lên bệnh viện,” chú nói. Nó hoảng: “Đừng, người ta thấy cái cặc vàng khè này thì chết cháu!”
“Mày để lâu là mất dái thật đấy,” chú cảnh báo.
Nó chột dạ: “Có khi nào hư luôn cặc không chú?”
“Phải đi bác sĩ mới biết,” chú đáp.
“Vậy chở cháu ra phòng khám tư, đừng vô bệnh viện,” nó nài. Chú Tư chở nó đến chỗ bác sĩ Hưng – phòng khám sản khoa quen. Nó đau đớn tụt quần, bác sĩ nhìn qua, nhăn mặt: “Cái này phải cắt dái thôi, nhiễm trùng nặng rồi. Mày làm gì mà để nó thành thế này?” Nó kể chuyện tự chữa, bác sĩ lắc đầu: “Điên quá, đến sớm thì cứu được.”
Nó chết lặng. Cắt dái á? Đéo chịu nổi! Nó xin thuốc tiêu viêm với kháng sinh rồi về. Ngồi sau xe chú Tư, nó khóc nức nở. Chú Tư áy náy, kéo nó về nhà mình, không cho về phòng trọ, sợ nó sốt lúc đêm. Chú lau người cho nó – cái cặc giờ vừa vàng vừa tím, thảm không tả. “Mày quyết định đi. Giữ lại cũng đéo xài được, mà nguy hiểm mạng,” chú trầm giọng.
Nó nằm trên giường, nhìn con Lu quẫy đuôi. Thấy vết thiến còn mới của nó, Tuấn hỏi: “Ai thiến nó vậy chú?”
“Tao chứ ai, ra tiệm mắc bỏ mẹ,” chú đáp.
Nó im lặng, rồi nói: “Vậy ăn xong, chú thiến cháu luôn nha.”
“Mày điên à? Chó thì được, chứ mày tao không dám!” chú gạt đi.
“Cũng giống nhau thôi, chú làm được mà,” nó nài nỉ.
Thấy nó kiên quyết, chú Tư xuôi lòng: “Đau vãi đấy.”
“Dạ, giờ cháu còn lựa chọn đéo gì đâu,” nó đáp, mắt đỏ hoe.
Chú Tư lục lọi lấy con dao nhỏ gỉ sét từng cắt cá, cây kéo cùn và cuộn chỉ câu cá. “Mày nằm yên, tao làm nhẹ thôi,” chú nói, dán con cặc cứng ngắc của Tuấn lên bụng bằng băng keo. “Sao nó cứ chào cờ vậy mày?” chú trêu. Tuấn không cười nổi, mồ hôi túa ra. Chú hơ dao qua đèn cầy, rạch một đường xuống bìu. Dao cùn, chỉ xước da, máu rỉ tí tẹo. Tuấn rên: “Đau vãi, chú làm gì chậm vậy?” Chú nhăn mặt: “Đéo mẹ, dao này cắt cá còn không xong, huống chi dái mày!” Chú ấn mạnh, rạch sâu, máu phun đỏ tay. Tuấn gào lên: “Đéo chịu nổi đâu chú, đau chết mẹ!” Nó giãy đành đạch, tay đấm giường thình thịch.
“Mày nằm im, giãy tao cắt lẹch mất!” chú quát. Chú bỏ dao, bóp bìu để lộ hòn dái, định dùng kéo cắt. Nhưng kéo cùn, chỉ kẹp da không đứt. Tuấn đau trắng mắt: “Chú giết cháu luôn đi!” Chú hết cách, quăng kéo, túm hòn dái giật mạnh. “Áaaa!” Tuấn thét vang, đau như xé toạc hạ bộ, hòn dái đứt ra, máu bắn tung tóe. “Xong một bên, ráng đi!” chú hét. Tuấn thở hổn hển, mắt mờ đi. Hòn thứ hai, chú cắm dao xuống, giật mạnh như nhổ cỏ. Máu phọt thành dòng, hòn dái lăn dưới sàn. Tuấn gào khản cổ: “Đéo mẹ, đau muốn xỉu!” Nó ngất lịm, chú tát mặt gọi: “Tỉnh lại đi, tao chưa khâu!” Tuấn tỉnh lại, khóc nghẹn: “Xong đời tao rồi…”
Chú khâu bìu bằng chỉ câu cá, máu ướt giường. “Tao làm nhẹ lắm rồi, tại dao cùn,” chú phân trần. Tuấn nằm thở thoi thóp, đau chẳng chửi nổi. Cả hai nằm cạnh nhau, trần truồng, máu me bê bết. Tuấn nắm cặc chú Tư: “Từ giờ nó là của cháu.” Chú cười buồn: “Ừ, của mày. Nhưng đừng phơi cặc nữa nghe chưa!”
Không có bình luận