Nhảy đến nội dung chính

Bị chó cắn dái - Chương 2: Tuấn thiến chú Tư và bán dái

Một tuần sau, vết thương ở bìu Tuấn vẫn đau âm ỉ, đi lại cà nhắc. Đêm nào nó cũng mơ con Lu cắn tiếp, tỉnh dậy ôm cặc toát mồ hôi. Soi gương, thấy cái cặc trống hoác không dái, nó tự ti kinh khủng: “Đéo còn là đàn ông nữa.” Trong khi đó, chú Tư vẫn vô tư hát hò bên nhà, thỉnh thoảng sang trêu: “Mày giờ giống thái giám thời xưa rồi, nhẹ nhõm không Tuấn? Cặc không dái chắc mát mẻ lắm!” Chú cười khà khà, vỗ vai nó. Tuấn nghe mà máu sôi, tay siết chặt: “Mày đùa trên nỗi đau của tao à? Được, mày sẽ biết tay!” Nỗi hận lớn dần, nó nghĩ: “Chú làm tao mất dái, tao cũng bắt mày mất, công bằng vãi!”

Tối đó, Tuấn mang chai rượu gạo sang, cười giả lả: “Chú, nhậu với cháu đi, lâu rồi chưa nói chuyện.” Chú Tư hí hửng lôi đậu phộng và mực khô ra. Cả hai nhậu, rượu vào lời ra. Tuấn rót đầy ly, kể lể: “Chú à, từ ngày mất dái, cháu sống không ra hồn. Đi đâu cũng thấy thiếu, đêm mơ con Lu cắn tiếp. Chú hại đời cháu rồi…” Nó thút thít, mắt đỏ, tay ôm cặc diễn sâu. Chú Tư ngà ngà say, áy náy: “Thôi mà, tao xin lỗi, tại con Lu chứ tao đâu cố ý. Mày muốn tao đền sao đây?”

Tuấn đánh đòn tâm lý: “Chú đền bằng cách để cháu thiến chú luôn. Chú làm tao mất dái, giờ chú cũng mất, vậy mới công bằng!” Chú Tư phì cười: “Mày điên à, thiến tao thì tao sống sao?” Nhưng Tuấn nghiêm mặt: “Cháu nói thật, chú không chịu thì đừng trách cháu hận chú cả đời!” Chú Tư nhìn mắt nó đỏ ngầu, thấy không đùa. Rượu ngấm, chú thở dài: “Thôi được, nếu mày muốn vậy thì làm đi. Nhưng nhẹ tay thôi, tao đau là tao đập mày!”

Tuấn mừng thầm, chạy về lấy con dao cùn chú từng dùng thiến mình, thêm chỉ câu cá và băng keo. Chú Tư nằm ngửa, cởi quần, để lộ con cặc thâm sì dài 16cm và bộ dái lông lá um tùm. “Mày làm nhanh đi, tao ngại vãi,” chú nói, tay che mặt. Tuấn nghiến răng: “Chú yên tâm, cháu trả thù đúng kiểu chú làm cháu!” Nó dán cặc chú lên bụng, cặc chú cứng ngắc. “Đéo mẹ, sao nó cứng giờ này?” chú la lên.

Tuấn cầm dao hơ qua đèn cầy, rạch xuống bìu chú. Dao cùn, chỉ xước da, máu rỉ tí. Chú Tư gào: “Đau chết mẹ, mày cắt kiểu gì vậy?!” Tuấn nhăn mặt: “Tại dao cùn, chú ráng chịu!” Nó rạch sâu, máu phun đỏ tay. Chú giãy đành đạch: “Đéo mẹ, nhẹ thôi, tao chết mất!” Tuấn túm hòn dái bên trái, giật mạnh. “Áaaa!” Chú thét, hòn dái đứt ra, máu bắn tung tóe. “Mày giết tao thật hả?!” chú gầm. Tuấn lạnh lùng: “Còn một hòn, xong ngay!” Dao cắt không đứt, nó quăng dao, bóp bìu giật mạnh hòn thứ hai. Máu phọt thành dòng, hòn dái lăn xuống sàn, chú Tư ngất lịm giữa tiếng hét. Tuấn thở hổn hển: “Giờ mày giống tao rồi!” Nó khâu bìu chú qua loa, máu ướt giường. Chú tỉnh lại, rên: “Mày ác vãi, tao nuôi mày chi cho khổ…”

Tuấn nghe đồn ông thầy lang dưới chợ mua dái động vật ngâm rượu thuốc “bổ thận”. “Dái chú Tư to khỏe, bán chắc được giá,” nó nghĩ. Tuấn gói hai hòn dái vào lá chuối, sáng sau mang ra chợ. Thầy lang, ông già gầy đeo kính, ngạc nhiên: “Mày lấy đâu ra dái to thế?” Tuấn bịa: “Dái chó rừng, hiếm lắm, thầy ngâm rượu bổ vãi!” Thầy nghi ngờ, ngửi ngửi, nhưng gật đầu: “Được, tao mua, 300 nghìn!” Tuấn cầm tiền về, hí hửng.

Chú Tư tỉnh dậy, thấy bìu trống, hỏi: “Dái tao đâu?” Tuấn tỉnh bơ: “Bán cho thầy lang ngâm rượu rồi, chú đừng buồn!” Chú tức điên, cầm cây đuổi đánh Tuấn: “Mày bán rẻ dái tao thế à, thằng khốn!” Nhưng cả hai giờ cùng “cặc không dái”, chẳng ai làm gì được ai. Họ sống chung, ngày nào cũng cãi: “Mày bán dái tao rẻ quá!” – “Thì chú làm tao mất trước!” Con Lu quẫy đuôi vô tư, như kẻ thắng cuộc.

Tuấn cầm 300 nghìn, nhìn tiền, lòng trống rỗng. “Mất dái, thiến chú, bán dái, rồi được gì?” nó tự hỏi. Chú Tư liếc nó: “Nuôi mày với con Lu chi cho khổ…” Câu chuyện khép lại, chẳng ai biết họ sẽ tiếp tục trả thù hay sống hòa thuận, chỉ có con Lu sướng nhất nhà.