Nhảy đến nội dung chính

Cô gái ấy là ai - Chương 1

Rượu miền cao ngà ngà chứ không cay gắt.

Nốc dăm hơi cơn say đến nhẹ nhàng. Bên bếp lửa bập bùng, thả người dập dềnh theo điệu trống. Chốc chốc hô hò cùng đám đông. Vui, màng chi đâu trời đâu đất. Người lạ hóa người nhà.

Tiệc tàn....

Chàng trải ga giường và tung người nằm sải. Đêm đầu tiên chàng ngủ ỏ đây. Xứ đồi núi về đêm mát rượi. Không ồn ào oi bức như thành thị. Mắt chàng khép lại, để dồn hết sự tập trung vào đôi tai. Âm thanh hoang dã của rừng thật cuốn hút.

Tiếng kèn môi. Gần. Không, rất gần. Chàng mỏ cửa sổ nhòm xuống. Trăng sáng vành vạnh soi rõ người phía dưới. Một cô gái bản địa.

Chàng hớt hải mặc áo lại và xuống nhà. Cô gái đứng đấy, từ từ đưa tay lên. Bàn tay đang nắm chặt mỏ ra. Một mảnh kim loại hình cỏ 3 lá nạm thạnh anh. Là móc khóa của chàng. Tưởng chàng làm rơi nhưng không phải. Là cô gái đã lén bứt ra rồi bây giò mang đi trả. Chàng hav đeo xâu chìa khóa ở bên lưng quần. Khỏi nhét túi quần đỡ cọm. Chắc khi nãy mê chơi quá, bị bứt không hay.

_ Em thích anh cho luôn ấy. Không cần trả đâu.

_ Không. Em không thích. Em lấy đổ có cớ đến đây trò chuyện cùng anh.

Thật khôi hài.

Thôi nàng muốn trò chuyên thì đành mời lên nhà. Nhà chàng thuê cho riêng mình ỏ. Có mời thêm chục người cũng được huống hồ gì có một. Mà một tốt hơn mười, nhĩ?

Em là ai? Em là hồ ly cõi u hồn. Những câu bông đùa nghe như truyện liêu trai.

Làn môi khe khẽ nói, khe khẽ cười. Làn môi gợi tình chạm làn môi.

Bàn tay thô bạo luồn vào trong áo. Nắn bóp gò vú mềm, se se đầu ti. Thật thích. Tay vén áo lên, nhường chổ cho miệng bú mút hả hê. Miệng tham lam trườn xuống rốn, xuống bẹn. Mùi khai khái xộc vào mũi, kích thích bản năng giống đực. "Yêu". Là dùng lưỡi nếm cái dơ bẩn của con cái. Chẳng ngọt ngào đường mật. Mà mằn và nồng. Lưỡi thôi bỡ ngỡ, xục xạo khắp hang khắp lỗ. Liếm sạch, nếm cạn. Hang kia hưởng ứng, đáp lại bằng cách trào ra từng đợt nưốc khác. Nhớt nhát hơn...

Nắng rọi lên má chàng. Ngày mới lên. Đêm qua tưỏng chừng như là mơ. Nhưng cái móc khóa rơi trên sàn nhà đã nói lên sự thật.

Chàng đến công trường muộn. Nhưng điều đó không quan trọng. Việc của chàng chỉ là giám sát bên tư vấn thiết kế. Để tụi thi công làm, mình thi ngồi chờ kiểm tra kết cấu từng hạng mục. Chàng ngồi lên ghế, ngả đầu ra sau. Thùng Container xả điều hòa. Luồng hơi mát hà lên mặt. Cảm giác mát dịu, êm ái lắp lấy tâm trí. Nhắm mắt. Có lẽ cần lấy lại chút sức hao mòn đêm qua. Hơn nữa, là dưỡng sức cho tối nay. Vì cửa nhà từ nay không được khóa. Phải để mở.

Cứ thế. Những ngày trăng sáng, và cả những ngày trăng không sáng. Chàng nằm trong nhà đợi tiếng bước chân. Sức trai đương tuổi xuân phung phí hoài không cạn. Nàng đến gợi tình, chàng hào phóng cho đi tất cả.

Cơn dâm dục ngàv càng đồi trụy. Chàng đổ mặc nàng khám phá. Đưa đến cảm giác mới lạ. cái thú dâm dật của nàng là làm cho người tình bị hành hạ dưới tay mình mới thỏa đáng. Nàng vòi chàng làm đù mọi thứ. Đến cả uống nước tiểu, liếm hậu môn.

Gió ù ù.

Chàng bị trói chặt tay chân. Để cho nàng tha hồ cưỡi ngựa. Nàng mê vầng vú. Nó săn cứng và mạnh mẽ. Nàng nhéo thỏa sức. Chàng muốn thét nhưng chẳng được. Vải nhét hín miệng. Chỉ rên được tiếng ư ử. Nàng mê hai bắp tay rắn rỏi. Nên thi thoảng cắn yêu làm dấu. Vùng bụng lúng phúng lông. Nàng không nõ nhổ. Lấy tay cào cấu. Trò bạo dâm làm chàng quằn quại. Thật thỏa mãn.

Xuất tinh bốn lần. Chàng như kiệt sức. Nhưng thích lắm. Chàng hôn môi nàng từ biệt. Đôi môi nuốt trọn tinh khí bấy lâu nay của chàng. Nàng dỗi "Ngày mai anh nghỉ mà. Mình thức hết đêm nav đi. Nàng bóp mạnh hai hòn dái lung lẳng." Chắc còn nữa, cho em hết đi". Chàng cười. "Em muốn làm gì làm đi"

Nàng rút điếu cày trên cột xuống. Cái điếu càv từ lâu không ai sử dụng. Nằm như hàng trưng bày. Nàng phủi bụi, cho vào ít thuốc lá. Thuốc loại nhẹ. Chàng châm lửa rít một hơi. Vị đắng xộc vào khoang mũi, xuống phổi. Lạ lẫm. Chàng rít vài hơi nữa. Phổi ấm nóng, càng rít càng mê. Lồng ngực phập phồng, dãn nỏ, thở những hơi dài. Huyết áp tăng. Tim đập mạnh. Chàng ngả người xuống tận hương khoái cảm. Để mặc thằng ku của mình bị nắn bóp thô bạo. Hai hòn dái bị kéo thật mạnh. Chàng cảm giác dây dẫn tinh hoàn bị kéo rất căng nhưng không đau. Bàn tay kia độc địa, xoắn hai hòn dái. Chàng rên khe khẽ và gồng người xuất tinh. Tưởng sau 4 lần hoang lạc kia dương khí đằ cạn nhưng lần này chàng xuất còn nhiều hơn cả tổng những lần trước. Dịch ướt đầy cả ngực.

Chàng kéo vài hơi thuốc nữa. Lại ngả người phê pha.

"Anh sẽ đi phải không? Em biết sắp tới anh sẽ đi mà. Anh như bao người thợ xây khác. Đến dây xây công trình tìm mật ngọt hương hoa ở con gái xứ em. Bọn em thiệt lòng đem vêu thương hiến tặng. Các anh chiếm lấy rồi một ngày cất bước ra đi. Không bao giờ quay lại. Anh nói thật đi. Anh sẽ đi."

Anh mụ mị gật đầu.

Nàng hôn khắp người chàng. Yêu từng thớ thịt, mảng râu." Cho em tất cả anh nhé"

Khói thuốc nhẹ nhàng ru anh ngây dại. Thằng ku trỗi dậy. Nàng nút lấy nút để từ đầu khấc, đến thẵn ku rồi đùm dái. Nàng lấy sợi bấc thắt chặt đùm dái lại. Trò mới lạ làm chàng khoai khoái. Đùm dái căng lên đỏ hỏn. Nàng mân mê, bóp rất mạnh tay. Lại cố tình bấm chặt hai móng tay vào làn da nhăn nhúm. Chàng quằn quại. Không phải đau. Tê và rất đã.

Nàng kéo tay chàng khôi giường. Ấn vai chàng lên ghế. Chàng ngồi chổi hai tay ra sau, tựa vào bàn. Nàng lấy dao, ghim mũi nhọn xuống lớp da giữa hai hòn dái. Chàng có hơi đau nhưng phê thật sự. Bàn tay nhỏ nhắn kia dơ lên cao rồi đập một phát thật mạnh xuống cán dao. Lực mạnh làm mũi dao cắt lìa lớp da. Máu túa ra, bắn mạnh thành tiếng.

Chàng day dứt, rên rỉ khàn giọng, gồng người cứng ngắt. Mồ hôi ướt đẫm, bóng loáng. Chàng khum người xuống nhìn tay nàng nắn hai hòn dái ra ngoài. Dái màu xanh sẫm, hai đầu bị dây thịt đỏ hỏn bọc lấy. Đường dao cứa ngang, dây dẫn day quá khó đứt. Dao phải cứa mãi. Từng nhát cứa làm chàng đau đớn âm ỉ. Tinh trùng ào ạt tuôn như mưa. Chàng thôi nhìn nữa. Tay tay che mắt lại. Tiếng nấc bật lên khe khè. Cảm xúc lẫn lộn. Thương tiếc hai hòn dái nhưng không dừng được. Đau nhưng phê quá. Phê như chết đi sống lại. Lìa rồi, một hòn. Hòn còn lại nàng không cứa, mà kéo dài ra để lên ghế. Rồi giơ dao lên cao phập xuống một phát. Chàng giật thót. Hốt hoảng nhảy lên. Ngã xuống đất lăn qua lăn lại. Rồi quỳ gối lụm hai hòn dái lên. Bụm vào tay, giơ trước mặt nàng khóc hết nước mắt.

Đôi mắt nàng vô hồn, u ám.

Chàng hiểu ra. Thôi quỳ nữa. Ngã vật ra sàn. Nằm co ro. Hai tay che lấy hạ bộ đầy máu. Tiếng thút thít giật từng hồi. Người ướt át. Thằng ku mơ hồ không hiểu chuyện. Còn vẫn vương cơn khoái gật đầu lên xuống, tuôn trào mỏ tinh trùng cuối cùng còn đọng lại.

"Em là ai?"

"Em là người con gái đến từ bên kia ngọn núi" Chàng nghe được bao nhiêu đó rồi ngất lịm đi.

Mất đi hai hòn dái. Nghĩa là người đàn ông sẽ mất tất cả. Giọng nói, tính cách, đôi mắt hùng hồn lẫn cơ bắp mạnh mẽ. Chàng sống một cuộc sống dở dang từ đấy. Sự tũng quẫn làm chàng trỏ lại chốn cũ sau hai năm tròi từ biệt. Chàng muốn tìm nàng nên đi khắp núi. Ỏ đỉnh con thác rì rào. Chàng đứng nhìn xa xăm. Tiếng kèn môi văng vẳng. Là nàng. Nàng ngồi trên hòn đá tảng, chân thả xuống nước. Mắt chạm mắt. Chàng bật khóc. Gió nhẹ thổi. Chàng buông người thả xuống vực. Đá tảng nhấp nhô đón anh thật nặng nề. Máu đỏ hòa vào mạch nước đọng bên cạnh dòng thác đổ trôi xa, tan biến.