Nhảy đến nội dung chính

Lý Hạo - Chương 1

Trong ngục tối âm u, Lý Hạo ngồi lặng trên phiến đá lạnh buốt, đầu cúi thấp, tựa như gánh nặng của số phận nghiệt ngã đang đè lên vai chàng. Ánh lửa leo lét từ ngọn đuốc hắt lên vách tường ẩm mốc, tạo thành những bóng hình quái dị, tựa như ám ảnh của một tương lai tươi sáng giờ đã tan thành mây khói.

Tâm trí Lý Hạo quay cuồng với những ký ức về quá khứ—những năm tháng trung thành cống hiến trong vai trò thị vệ hoàng cung, tình huynh đệ keo sơn cùng các đồng đội, và tình yêu sâu đậm dành cho gia đình, bằng hữu. Thế nhưng, tất cả những kỷ niệm quý giá ấy giờ đây dường như chỉ còn là những giấc mơ xa vời, nhuốm màu cay đắng bởi sự phản bội đã đẩy chàng vào khoảnh khắc tuyệt vọng này.

Ngồi lặng lẽ trong bóng tối, Lý Hạo không khỏi nghĩ về ngày mai—ngày mà chàng sẽ bị xử tội cung hình trước bàn dân thiên hạ, vì bản thân bị gán tội phản nghịch dù chàng chưa hề làm chuyện này. Chỉ riêng ý nghĩ ấy thôi cũng đủ khiến sống lưng chàng lạnh toát, tim đập dồn dập trong lồng ngực như một chú chim bị giam cầm, khát khao thoát khỏi cảnh tù túng bức bách này.

Đêm dài lê thê, từng phút trôi qua như kéo dài đến vô tận khi Lý Hạo nằm thao thức trên nền đá lạnh lẽo, cứng nhắc của ngục tối. Trong tâm trí chàng, những hình ảnh về ngày mai hiện lên rõ mồn một—đám đông chế giễu, nỗi đau bỏng rát từ lưỡi dao sắc lạnh, và sự mất mát không thể vãn hồi về tấm thân nam nhi của mình.

Khi bình minh hé rạng nơi chân trời, Lý Hạo choàng tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn bởi tiếng bước chân nặng nề vang lên trước cửa ngục. Có hai thị vệ xuất hiện, vài ngày trước vẫn còn là huynh đệ tốt, bây giờ mặt họ lạnh như tiền, chỉ nhìn chàng một cái mà nói:

"Lý thị vệ, làm phiền huynh rồi."

Chàng không một chút phản kháng, để họ dẫn chàng ra khỏi bóng tối, đối diện với ánh sáng gay gắt của ngày mới. Không khí xung quanh ngập tràn mùi vị của sợ hãi và chờ đợi, khi Lý Hạo bị đưa đến trước đám đông đang tụ họp.

Đôi tay Lý Hạo bị trói chặt ra sau lưng, một sợi dây thô ráp quấn qua cột gỗ, giữ chặt lấy thân chàng. Từng mảnh y phục trên người bị cởi xuống, chàng đứng đó, loã thể và phơi bày, làn da rùng mình với những cơn gió lạnh lướt qua. Đám đông vây quanh rì rầm bàn tán, những ánh mắt nhìn về phía chàng pha lẫn sự tò mò và vẻ thích thú tàn nhẫn.

Khi từng phút chậm chạp trôi qua, càng lúc càng đông người kéo đến để chứng kiến cảnh tượng. Có kẻ đưa tay chạm vào người chàng, ngón tay dò dẫm theo đường nét cơ bắp nơi ngực và bụng với vẻ say mê quái gở. Kẻ khác lại tiếp tục xuống thấp hơn, bàn tay siết lấy và mơn trớn những phần riêng tư nhất, hệt như đang xem xét một món hàng trước khi đưa ra đánh giá.

Lý Hạo nghiến chặt răng, cố gắng gạt bỏ nỗi nhục nhã và sự hạ thấp mà mình đang phải chịu đựng. Nhưng dù chàng nỗ lực giữ lấy sự bình tĩnh, một phần nhỏ trong chàng không thể ngăn được cơ thể mình phản ứng trước những đụng chạm—những tia cảm giác lạ lùng chạy dọc qua thần kinh, như một luồng điện bất chấp hoàn cảnh tủi nhục đang bủa vây.

Đến giữa trưa, thời khắc định mệnh cuối cùng cũng tới. Một gã đàn ông vạm vỡ bước lên, ánh mắt lóe lên một tia độc ác khi tiến lại gần Lý Hạo, trong tay là một con dao sắc bén. Tay hắn thoăn thoắt từng động tác dứt khoát, hắn rạch toạc cái túi tinh của chàng, để lộ ra hai tinh hoàn lơ lửng, phơi bày trước không khí và ánh nhìn tàn nhẫn của đám đông.

Lý Hạo gào lên trong đau đớn, cơn đau bỏng rát lan tỏa khắp cơ thể như từng mũi dao đâm sâu vào da thịt. Thế nhưng, tiếng kêu của chàng nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng reo hò và chế nhạo của đám đông. Họ lao tới, những cánh tay háo hức vươn ra để chạm vào và khám phá phần thân thể vừa bị phơi bày. Có kẻ bóp nhẹ với vẻ tò mò, nhưng cũng không ít người nhéo và kéo mạnh, thể hiện sự tàn nhẫn không chút kiêng dè.

Lý Hạo choáng váng, tâm trí rối bời khi cảm nhận một dòng chảy kỳ quái giữa sự đau đớn và những cảm xúc hưng phấn ma quái tràn ngập cơ thể. Cơ thể chàng phản bội chính mình, khi bộ phận nam tính của chàng trở nên cương cứng dù đang phải chịu đựng sự tra tấn thật tàn nhẫn. Chàng cảm nhận được hơi nóng dần dâng lên nơi hạ thể, một minh chứng đầy xấu hổ cho sự phản bội của chính cơ thể mình.

Đúng một giờ sau, tên đao phủ quay trở lại, giải tán đám đông đang quây xung quanh Lý Hạo. Tay hắn giơ cao một lưỡi rìu sắc bén lấp lánh trong ánh sáng. Với một cú vung mạnh mẽ, hắn hạ lưỡi rìu xuống ngay sát gốc cái bộ phận nam tính của Lý Hạo, lập tức chặt đứt nó khỏi cơ thể, máu đỏ phun tung tóe trong không trung.

Nhưng ngay cả khi Lý Hạo quằn quại trong đau đớn, cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc. Từng bên một, tên đao phủ cầm từng bên tinh hoàn của Lý Hạo cắt phăng nó đi bằng dao, sự tàn nhẫn tiếp tục, để lại những vết thương sâu hoắm, rỉ máu, biểu tượng cho nỗi thống khổ mà chàng phải chịu đựng. Mỗi lần đau đớn như một tầng địa ngục mới, đe dọa nuốt chửng chàng hoàn toàn.

Khi phần thân thể bị cắt lìa của mình bị đặt lên một chiếc khay bạc để mọi người chứng kiến, Lý Hạo cảm thấy một cơn buồn nôn trào dâng. Chàng có thể cảm nhận được sự ấm nóng và nhớp nháp của máu mình đang loang dưới chân, mùi tanh nồng của máu sộc lên mũi khiến chàng muốn nghẹn lại. Nhưng tất cả cũng không bằng nỗi uất ức trong lòng khi Lý Hạo tự biết mình từ giờ đã không còn có thể là một bậc nam nhân chân chính nữa, khi tất cả nam tính trên người của chàng đã bị cắt cả rồi.

Suốt phần còn lại của ngày hôm đó, Lý Hạo bị buộc phải đứng chịu trói vào cột, cơ thể trần trụi phơi mình trước thiên nhiên và những trò tàn nhẫn của đám đông. Họ chọc ghẹo, đâm vào những vết thương của chàng, thậm chí có kẻ táo bạo nếm máu từ chỗ bị thiến của chàng như thể đó là một món ngon hiếm lạ.

Khi mặt trời bắt đầu khuất bóng, sức lực của Lý Hạo cuối cùng cũng cạn kiệt. Chàng gục xuống, tựa vào cột, đầu ngả ra phía sau khi rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Điều cuối cùng chàng còn nhớ được là âm thanh của đám đông đang dần tan đi, tiếng cười của họ vẫn vang vọng trong tai, như một khúc điệu chế nhạo đầy cay đắng.

Trong những ngày và tuần sau đó, cơ thể của Lý Hạo trải qua một sự biến đổi sâu sắc. Giờ đây, với thân phận thái giám, chàng trở thành một kẻ bán nam bán nữ—những đường nét nam tính trước kia dần trở nên mềm mại, hông nở rộng hơn, và ngực trở nên nhạy cảm, mềm mại. Ngay cả giọng nói của chàng cũng không còn độ trầm ổn, mà trở nên cao vót. Chàng cảm thấy như một người xa lạ trong chính cơ thể mình, một bóng ma của nam nhân mà chàng từng là.

Nhưng dù ngoại hình thay đổi, nỗi đau lớn nhất của Lý Hạo lại đến từ sự ruồng bỏ mà chàng phải chịu đựng. Gia đình, bạn bè, thậm chí cả người tình cũ—tất cả đều quay lưng lại với chàng, mang theo nỗi xấu hổ và ghê tởm trước con người mà chàng đã trở thành. Chàng trở thành một kẻ bị bỏ rơi, một người bị nguyền rủa, như một biểu tượng sống động cho sự tàn nhẫn nằm sâu trong bản chất con người.

Thế nhưng, bất chấp tất cả, Lý Hạo vẫn bám víu lấy những mảnh vụn còn sót lại của lòng tự tôn. Dẫu bị cắt bỏ, ruồng bỏ, chàng quyết không để tinh thần mình bị khuất phục. Trong tận cùng của nỗi tuyệt vọng, chàng tìm thấy một ý chí mới—một quyết tâm sống sót và tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc đời khắc nghiệt, không khoan nhượng này.

Và thế là Lý Hạo bắt đầu cuộc đời mới trong thân phận một thái giám, đôi mắt từng sáng rực giờ đây phủ đầy bóng tối của đau thương và mất mát. Nhưng ngay cả trong những thời khắc tăm tối nhất, chàng vẫn giữ chặt một tia hy vọng mỏng manh rằng, ở đâu đó ngoài kia, sẽ có người nhìn thấu qua những vết sẹo của chàng và nhận ra giá trị thực sự của tâm hồn mà chàng gìn giữ.