Lý Hạo - Chương 2
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày định mệnh ấy, khi cuộc đời Lý Hạo bị thay đổi mãi mãi bởi sự nghiệt ngã của số phận. Chàng đã dần thích nghi với vai trò mới của mình trong hậu cung với thân phận là một thái giám, nhưng tinh thần kiêu hãnh từng có giờ đây đã dần bị bào mòn bởi sự đơn điệu và cô lập trong cuộc sống hiện tại.
Lý Hạo chẳng hề hay biết rằng, Tô Dương, tổng quản thái giám, lại mang trong mình một sự mê đắm bí mật dành cho chàng—ban đầu là một sự ngưỡng mộ trước phong phạm của Lý Hạo, dần nó trở nên méo mó trở thành lòng đố kỵ và oán hận, chính những cảm xúc đã thúc đẩy sự phản bội trước kia. Tô Dương dõi theo Lý Hạo bằng ánh mắt sắc như diều hâu, quan sát từng biểu cảm thoáng qua trên khuôn mặt chàng, từng cử động nhỏ bé của thân hình mảnh mai ấy.
Một buổi tối, khi hoàng cung chìm vào sự tĩnh lặng của màn đêm, Tô Dương bước đến chỗ Lý Hạo trong góc khuất của hậu cung, nơi chàng đang chăm sóc khu vườn. Giọng nói của vị thái giám lớn tuổi vang lên eo éo, đầy vẻ ma quái khi cất lời, từng từ ngấm ngầm ẩn chứa một lời hứa đen tối.
"Lý Hạo," Tô Dương cất lời, đôi mắt lóe sáng trong ánh trăng. "Ta có điều cần nói với ngươi—một bí mật chỉ những người như ta và ngươi, những kẻ từng trải qua nỗi đau bị hoạn sau khi đã hoàn toàn trưởng thành, mới có thể hiểu được."
Tim Lý Hạo đập loạn nhịp khi lắng nghe, một tia tò mò len lỏi giữa nỗi sợ hãi thường trực luôn theo sát chàng như bóng với hình. Chàng biết rằng hầu hết thái giám đều bị hoạn từ khi còn rất nhỏ, cơ thể và tâm trí bị biến đổi mãi mãi bởi chấn thương họ phải chịu đựng. Nhưng đối với những người như chàng và Tô Dương, những kẻ đã từng nếm trải khoái lạc nhục dục trước khi mất đi phần nam tính, tồn tại những... khả năng mà những người khác không bao giờ có thể hiểu thấu.
Đôi tay run rẩy, Tô Dương lấy ra một vật chế tác bằng gỗ, mô phỏng hình dạng của một bộ phận nam giới đang cương cứng—một công cụ được chế tạo với sự tỉ mỉ và tinh xảo đến từng chi tiết. Hắn nâng nó lên để Lý Hạo nhìn rõ, bề mặt nhẵn nhụi của vật dụng ấy ánh lên dưới ánh sáng mờ ảo.
"Đây," Tô Dương thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai Lý Hạo. "Thứ này có thể mang đến cho ngươi những khoái cảm vượt xa mọi tưởng tượng."
Trước khi Lý Hạo kịp phản kháng, Tô Dương đã dẫn chàng đến một góc khuất, giọng nói thúc giục đầy bí hiểm, yêu cầu chàng loã thể trước mặt lão, cúi người xuống và trương ra những khu vực nhạy cảm. Lão thái giám khéo léo đặt cái dương vật gỗ trước cửa vào trong người Lý Hạo, nhấn nhá như đang trêu chọc chàng. Trong không gian im lặng ấy, những cử chỉ của Tô Dương trở nên tinh tế, để lại một cảm giác khó hiểu trong tâm trí Lý Hạo, xen lẫn sự e dè và tò mò về ý định thực sự của lão.
Sau đó, bằng một động tác uyển chuyển nhưng dứt khoát, Tô Dương đẩy về phía trước, thanh gỗ trơn trượt đâm sâu vào bên trong cái khe chật hẹp của Lý Hạo. Chàng không thể kìm nén phát lên một tiếng thở gấp, khi sự pha trộn giữa đau đớn và khoái cảm chưa từng trải qua tràn ngập cơ thể. Hông chàng bất giác nẩy lên khi Tô Dương bắt đầu đẩy vật đó ra vào, mỗi một chuyển động của lão đều tạo ra những làn sóng khoái cảm toả khắp cơ thể chàng.
Nhưng khi ngón tay của Tô Dương chạm vào chỗ vết sẹo dọc còn sót lại sau khi bị cung hình, nơi từng hiện hữu bộ phận nam tính của Lý Hạo, chàng mới cảm nhận được chiều sâu thực sự của sự sung sướng. Những lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự nam tính đã mất của chàng trở thành nguồn khoái cảm khi Tô Dương vuốt ve và mân mê chúng với độ chính xác điêu luyện, sự đụng chạm của lão gửi những tia sét chạy dọc sống lưng Lý Hạo.
Thế giới xung quanh chàng dần trở nên mờ ảo như đang đi bên trong một làn sương mù dầy đặc - sự trượt trơn tru ra vào của cái vật bằng gỗ vào bên trong cơ thể của chàng, bàn tay không ngừng mân mê vết sẹo ngay hạ thể của chàng, và những tiếng rên rỉ trầm khàn thoát ra từ môi anh như mật ngọt. Cơ thể Lý Hạo run lên khi chàng cảm thấy một sự cao trào xa lạ đang dâng lên trong mình - một sức nóng cuộn lên đe dọa thiêu rụi toàn bộ cơ thể anh.
Và rồi, không hề báo trước, nó ập đến với anh như một cơn sóng thủy triều - một cơn cực khoái mãnh liệt đến mức khiến hơi thở của Lý Hạo như ngừng lại và tứ chi chàng mất hết sức lực. Tầm nhìn của chàng trở nên mờ mịt, và một tiếng kêu thoát ra trong trạng thái mà chàng chưa từng trải qua, cơ thể run rẩy không không kiểm soát được khi có từng dòng dịch trong suốt phun ra liên hồi từ chỗ niệu đạo đang trong tình trạng sưng tấy lên thấy rõ.
Khi những đợt sóng cảm xúc dần lắng xuống, Lý Hạo gục ngã trong vòng tay của Tô Dương—mệt mỏi, tủi nhục, nhưng kỳ lạ thay, lại có chút phấn khích bởi những gì vừa trải qua. Chàng ngước nhìn lão thái giám già với ánh mắt đan xen giữa sự biết ơn và lo sợ, tim đập dồn dập trong lồng ngực khi cố gắng hiểu rõ cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng mình.
Trong khoảnh khắc đó, Lý Hạo nhận ra rằng, dù đã mất đi quá nhiều—nam tính, phẩm giá, và vị trí của mình trong cuộc đời—chàng vẫn còn giữ được khả năng cảm nhận khoái cảm và sự kết nối, thứ mà chàng chưa từng tìm thấy khi bản thân còn là một thị vệ. Và khi nằm đó, trong vòng tay của Tô Dương, tận hưởng dư âm còn sót lại của cơn cao trào, chàng không khỏi tự hỏi liệu đây có phải chính là mục đích thực sự mà số phận đã định sẵn khi dẫn chàng bước vào con đường éo le này.
Không có bình luận