Lý Hạo - Chương 4
hi ngày qua ngày chuyển thành tuần, Triệu Dân phát hiện mình bị cuốn trở lại phòng của Lý Hạo như một con thiêu thân lao vào ánh lửa—mỗi lần đều tự hứa với bản thân rằng đó sẽ là lần cuối, nhưng rồi lại khuất phục trước men rượu và dục vọng. Cảm giác tội lỗi cứ gặm nhấm tâm trí anh sau mỗi lần gặp gỡ lén lút vẫn sắc nhọn như ngày đầu, nhưng dường như không thể chống lại sức hút mãnh liệt từ khoái cảm cấm kỵ mà Lý Hạo mang lại.
Những lời đồn đại bắt đầu lan truyền giữa các gia nhân trong cung—những tiếng xì xào về một vụ bê bối đang âm ỉ sau cánh cửa đóng kín. Có người cho rằng chính Tô Dương là kẻ giật dây, xuất phát từ lòng ghen tuông đối với tình cảm mà Lý Hạo nhận được, trong khi kẻ khác lại đổ lỗi cho những quan lại bất mãn, đang tìm cách hạ bệ những người bị cho là quá gần gũi với quyền lực. Bất kể nguồn gốc của chúng là gì, những lời đồn đại đó chẳng mấy chốc sẽ kết tinh thành sự thật, theo cách không ai có thể lường trước.
Trong một lần gặp gỡ như thế, khi Triệu Dân đang giữ Lý Hạo bên dưới mình—hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi quấn lấy nhau trong một vũ điệu cổ xưa như chính thời gian—số phận bất ngờ chen vào với sự tàn nhẫn vô tâm. Cánh cửa phòng bật tung mà không một lời báo trước, để lộ bóng dáng của vài thị vệ hoàng cung, đứng sừng sững trong ánh sáng của những ngọn đuốc từ bên ngoài chiếu vào.
Cuộc đời Lý Hạo lại một lần nữa lướt qua trước mắt khi chàng chuẩn bị đối mặt với cái chết—nhưng số phận lại bất ngờ can thiệp theo cách không ai ngờ tới. Hoàng đế, thay vì ra lệnh xử trảm hay đóng cọc thị chúng ngoài thành để quạ rỉa thịt, đã thể hiện sự khoan dung hiếm thấy. Lý Hạo chỉ phải nhận hình phạt một trăm roi quất ngang mông, trong khi Triệu Dân bị cái án cung hình, một hình phạt dành cho kẻ phản bội lời thề thiêng liêng nhất. Hắn sau đó sẽ bị đưa vào phục vụ trong hậu cung hoàng gia, thay thế vị trí của Lý Hạo.
Và thế là nhiệm vụ u ám này được giao lên đôi vai của Tô Dương—một "vinh dự" méo mó được ban cho bởi những kẻ nắm giữ quyền lực sinh tử trong bức tường cung cấm. Khi Triệu Dân nằm đó, bị trói chặt, run rẩy trong nỗi sợ hãi nhưng cũng xen lẫn sự mong chờ mờ tối, sinh ra từ những khao khát đã thức tỉnh quá muộn màng, Tô Dương bắt đầu công việc của mình. Hắn tiến hành một cách chậm rãi, cố tình, như thể thưởng thức từng khoảnh khắc, tựa một ly rượu ngon được nếm kỹ trên đầu lưỡi.
Lão thái giám già đã làm một điều không tưởng dưới sự chứng kiên của Lý Hạo. Lão bắt đầu bằng việc kích thích cho bộ phận nam nhân của Tô Dương trở nên cương cứng, rồi ngậm vật đó vào miệng của chính mình. Lão vừa ngấu nghiến, ánh mắt vừa nhìn vào Lý Hạo một cách chằm chằm. Sau một lúc Tô Dương không kiểm soát được mà rên lên khe khẽ, đồng thời có dịch trắng đục tràn ra khỏi khoé miệng của lão thái giám già.
Lão đảm bảo liếm sạch sẽ những chỗ vương vãi mà không chừa lại chút nào, vật đó của Tô Dương vì vậy mà trở nên bóng lưỡng. Lão cố tình dừng lại một chút, nhìn kỹ Lý Hạo rồi đưa ra giải thích rằng hạt giống của nam nhân vốn là một thứ trân quý bổ dưỡng nhất là đối với những kẻ đã là thái giám như lão và Lý Hạo, tuyệt đối không thể để phí phạm dù chỉ một ít.
Lão lặp đi lặp lại hành động ma quái của mình, cho tới khi cuối cùng cơ thể Triệu Dân không thể tiếp tục cho ra bất cứ thứ gì dù chỉ một giọt, hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, dù Tô Dương có cố đến cách nào lão cũng không còn có thể khiến vật đó cương lên trở lại.
Tô Dương, với ánh mắt lạnh lùng, cầm lấy con dao sắc bén—lưỡi dao ánh lên trong ánh sáng mờ nhạt của ngọn đuốc, tạo ra những bóng tối u ám trên các bức tường đá xung quanh. Tất cả diễn ra dưới sự ràng buộc của số phận, được định đoạt từ những sắc lệnh nghiêm khắc của các bậc đế vương, những kẻ cai trị bằng bàn tay sắt và trái tim lạnh giá như sương đông.
Với một đường dao nhanh như chớp, Triệu Dân thét lên trong đau đớn tột độ. Tô Dương đã cắt tận gốc phần nam tính của Triệu Dân, đặt nó lên một chiếc khay bạc chìa ra trước mặt Lý Hạo, buộc chàng phải chứng kiến số phận tăm tối đang chờ đợi cả hai. Đó là một lời nhắc nhở lạnh lùng về cái giá phải trả khi để đam mê lấn át lý trí, mù quáng trước những ham muốn nhục dục cho đến khi mọi thứ khác đều sụp đổ, chỉ còn lại sự hối tiếc không thể vãn hồi.
Tiếp theo là đến cái túi dựng tinh hoàn của Triệu Dân, nó cũng lập tức bị cắt bỏ chỉ với một động tác dứt khoát, dễ dàng như cắt qua lớp vỏ của một trái cây chín mọng. Tiếng kim loại chạm vào da thịt vang lên rõ ràng trong căn phòng yên ắng, theo sau là những âm thanh trầm đục, nặng nề. Tô Dương đặt vật bị thiến lên trên khay bạc, ngay bên cạnh vật ban nãy của Triệu Dân. Đến đây Triệu Dân đã không trụ được nữa mà đã trở nên bất tỉnh nhân sự.
Thế là đường đường thị vệ Triệu Dân đã hoàn toàn bị thiến trở thành một kẻ bán nam bán nữ, không hơn không kém hai người còn lại ở trong phòng là Lý Hạo và Tô Dương. Chưa thoã mãn, Tô Dương lấy ra một khay bạc khác, bên trên khay bạc đã có sẵn bộ phận bị thiến của một nam nhân khác.
Lý Hạo đã hơi ngờ ngợ, nhưng cũng không thể ngờ trước những gì Tô Dương đã nói ngay sau đó. Hoá ra lão thái giám già chính là nguyên nhân khiến chàng bị khép vào tội phản nghịch, cũng chính lão đã khuyên nhủ Hoàng thượng không chỉ một lần mà đến hai lần tha cho chàng tội bị chém đầu. Cái bộ phận nam nhân trên cái khay bạc kia không ai khác mà chính là bộ phận nam nhân của Lý Hạo, bây giờ đã trở thành vật sở hữu riêng của lão thái giám già.
Và khi tất cả cuối cùng đã kết thúc, Lý Hạo lập tức bị đẩy ra đường, trần trụi không một mảnh vải che thân, tất cả phơi bày trước ánh mắt của những người qua lại. Họ chứng kiến nỗi nhục nhã được khắc sâu trên thân thể chàng, vĩnh viễn mang theo những vết sẹo—cả những vết thương hữu hình và những đau đớn vô hình trong tâm hồn.
Khi màn đêm lại bao phủ nơi nội thành—nơi những bí mật được thì thầm sau cánh cửa đóng kín, nắm giữ quyền sinh sát trong những bức tường cung điện lộng lẫy với vô vàn của cải, nhưng cũng che giấu những hành động tăm tối trong bóng tối chập chờn của ánh đuốc—Lý Hạo lang thang vô định qua những con phố giờ đây trở nên xa lạ. Những gương mặt thoáng qua, người quay đi với vẻ ghê tởm, kẻ lại nhìn bằng ánh mắt thương hại, tùy thuộc vào cảm xúc thất thường giấu kín trong lòng. Đó là nơi nỗi khổ đau thường xuyên hiện hữu, giữa những con đường lát đá đã bị mài nhẵn bởi bước chân của vô số người qua lại qua bao thế kỷ.
Dù chỉ khoác trên mình những mảnh vải rách nát che đi cơ thể đầy những vết sẹo cũ mới chằng chịt—Lý Hạo vẫn biết, sâu thẳm trong tâm hồn, rằng đây không phải là kết thúc của chàng, mà là sự khởi đầu của một chương mới. Nơi đó, những lựa chọn đang chờ đợi, lấp ló giữa sự hỗn loạn mà bàn tay tàn nhẫn của số phận đã tạo nên.
Không có bình luận