Nhảy đến nội dung chính

Nhà vệ sinh bí ẩn - Chương 18

Kể từ khi mất đi "bộ ấm chén", Phùng dần mất bớt sự nam tính. Ở trường thì thật dễ dàng sống đúng với con người thật của mình, nhưng khi về quê, cậu phải cố gồng mình, tỏ ra mạnh mẽ để bố mẹ không bị xấu hổ với mọi người, và càng không thể để lộ việc mình đã trở thành 1 thái giám. Những lúc mệt mỏi ấy, chỉ có Khanh là bờ vai ấm áp mà chàng thái giám trẻ có thể nương tựa.

Hạn nghỉ cũng đã hết, cũng nên đi sớm để tránh khỏi tình cảnh căng thẳng trong gia đình. Phùng lên thành phố trở lại để học.

Chia tay nhau, Phùng và Khanh chẳng muốn chút nào. Từ cái đêm mặn nồng bên nhau ấy, lần đầu tiên mà Phùng cảm nhận được sự giao h*p, vì cậu đã chẳng còn là đàn ông nữa, có muốn thì cũng chẳng thể bởi còn đâu cái "con trai" ấy, vĩnh viễn chỉ có thể "nhờ" 1 người đàn ông khác. Khanh cũng ấn tượng sâu sắc vì lần đầu tiên , không phải với nữ, mà cũng có lẽ chẳng phải với nam. Mà là với 1 tên "trai thiến". Cái khu cấm địa của "yêm nhân" càng làm cho cậu thêm phấn khích. Và cũng bởi sự lệ thuộc của Phùng, nên Khanh cũng được cảm giác an tâm hơn nhiều.

Bước chân vào lại căn phòng ở kí túc xá, mùi hương đặc biệt chẳng đâu có được thoảng trong không khí bay vào mũi Phùng gợi cảm giác thân quen-mùi ngai ngái của nước tiểu bị rỉ ra trên người các thái giám.

Ngồi lại với nhau, những chàng trai thiến tâm sự về chuyện đã trải qua trong kì nghỉ vừa rồi. Khi biết chuyện, mọi người cũng rất lo lắng vì sợ chuyện của Phùng sẽ làm bại lộ "ngành học kín".

Chuyện được đưa lên cho giám thị. Ngay lập tức Phùng được đặc cách, nhanh chóng "bán đi" để khỏi ảnh hưởng đến mọi người. Nếu không, chuyện bị lộ thì sợ rằng sẽ khó trốn khỏi vòng lao lí.

Phùng sẽ được bán vào một gia đình giàu có nào đó để làm người hầu, hoặc vào các quán bar mật để phục vụ.

Lo lắng trước tương lai vô định của mình, Phùng tâm sự với Khanh. Biết vậy, nhân cơ hội đó, Khanh dự tính sẽ chuộc Phùng ra, rồi sẽ tính tới chuyện xa hơn với Phùng.

Ba mẹ Phùng biết chuyện, hiểu rằng việc đã lỡ rồi, tuy dần đã nguôi ngoai nhưng nào có thôi nghĩ ngợi. Sợ rằng thiên hạ biết chuyện thì gia đình bẽ mặt. Sợ rằng sau này sẽ tuyệt tự, không có người nối dõi. Nếu để Phùng vậy, dù gì cũng chẳng thể lấy được vợ, vì đâu cô gái nào lại chịu 1 người chồng "không có cái ấy". Đến khi lớn tuổi mà không lấy vợ thì cũng sẽ bị điều tiếng.

Vậy thà rằng để Phùng "lấy chồng", còn đỡ hơn việc ấy. Vì dù gì xã hội giờ đã thông cảm ít nhiều với giới tính thứ 3. Bên ngoài là vậy. Về phần gia đình, dù sao khi đã yên gia lập thất, con sẽ lo cho mình hẳn hoi sau khi mình về già. Vì những điều ấy, cũng là lựa chọn duy nhất nên ba mẹ Phùng quyết định để cho Phùng lấy Khanh.

Gia đình Khanh cũng vì thương con có giới tính khác thường nên chấp nhận có thêm 1 "chàng dâu". Hai bên gia đình đã chấp nhận.

Chuyện Phùng và Khanh về chung 1 nhà cũng không còn xa.